Đó là lời nói của người chị dâu và anh con trai của bà - bên nguyên đơn dân sự trong vụ án tranh chấp ranh giới giữa hai nhà.

Họ đều là hậu duệ của một gia đình có của ăn của để thời phong kiến. Là nhà có điều kiện nên cụ ông nhà đó mua và xây cho mỗi cậu con trai một ngôi nhà gỗ. Nhà của người anh được xây dựng trước, xây lùi về phía sau. Nhà của người em xây sau, xây tiến lên phía trước. Hai nhà có một phần tường đầu hồi xây sát nhau. Sau khi hai anh em khuất núi, hai ngôi nhà để lại nguyên vẹn cho những đứa con của họ.

Năm tháng qua đi, ngôi nhà của người anh xuống cấp, con cháu của người anh sửa nhà hai lần vào năm 1972 và năm 1998. Quá trình sửa nhà có tôn thêm nền và xây tường cao nên để nâng mái nhưng vẫn giữ nguyên móng nhà. Hòn nóc của ngôi nhà được làm mới. Người ngoài nhìn vào thấy hòn nóc nhà người anh ngồi trên nóc nhà người em. Nhưng con của người em cũng không có ý kiến gì vì cùng là hưởng thừa kế của các cụ để lại.

Sau khi về nghỉ hưu - năm 2014, con của người em phá nếp nhà các cụ xây năm xưa, làm nhà mới nhưng vẫn giữ nguyên móng nhà cũ của các cụ xây lên. Giữa hai nhà xảy ra tranh chấp.

Sau phiên xét xử sơ thẩm phía nguyên đơn thắng kiện. Tòa sơ thẩm quyết định con của người em phải tháo dỡ một phần bức tường nhà xây phía trước tường nhà của con người anh trả lại cho phía nguyên đơn 0,66m2 đất.

Không đồng ý với quyết định của Tòa án cấp sơ thẩm, con của người em làm đơn kháng cáo đưa ra lý lẽ phản bác lại khẳng định việc khởi kiện của nguyên đơn là không có căn cứ bởi ông vẫn xây dựng nhà trên nền móng cũ của các cụ để lại. Kháng cáo của ông được Tòa án cấp phúc thẩm chấp nhận.

Là kiểm sát viên trực tiếp nghiên cứu hồ sơ và tham gia xét xử vụ án, tôi biết mối quan hệ giữa hai gia đình sẽ chẳng bao giờ hàn gắn được bởi vì 0,66m2 đất họ đã gieo nghiệp và từ bỏ nhau.

Trước khi khởi kiện ra tòa, vụ việc đã được hòa giải từ gia đình, họ hàng  nhưng chẳng ai chịu nhường ai. Vụ việc được đưa ra hòa giải tại UBND xã, tại buổi hòa giải này con của người em có nói hai lần nhà bên đấy sửa nhà phá dỡ hòn nóc nhà tôi, xây lấn sang nhà tôi tôi đã không có ý kiến gì vì là tài sản thừa kế các cụ để lại. Nay tôi xây nhà đúng theo phần tường các cụ để lại cho bố mẹ tôi và tôi thừa hưởng. Vì vậy tôi không lấn sang, nếu chị dâu xin tôi cho, không xin tôi xây theo móng tường của các cụ để lại.

Người chị dâu và anh con trai được mẹ ủy quyền cho rằng bức tường hồi giáp ranh xây trên đất nhà bà thẳng từ đầu hồi nhà bà ra phải thuộc nhà bà, mặt khác giấy chứng nhận quyền sử dụng đất gia đình bà đã được cấp phần giáp ranh là một đường thẳng chứ không phải đường gấp khúc nên mẹ con bà không phải xin. Tòa án cấp phúc thẩm bác bỏ yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn bởi bức tường nhà người em do các cụ xây cho phải là tường nhà người em, khi con người em xây dựng nhàm mới trên nền móng cũ thì không có việc ông ta lấn đất. Vì vậy không có cơ sở chấp nhận đơn khởi kiện của nguyên đơn.

Giá như giữa hai nhà biết nhường nhịn nhau một chút, giá như mẹ con người chị dâu nhận ra chân lý sớm hơn một chút, giá như người em chỉ ra ngay được cho chị dâu và cháu của mình điều này sớm hơn và không cần cố chấp chị dâu của mình mà xây bức tường mới khác lùi lại phía nhà mình thì tình cảm giữa hai nhà sẽ mãi tốt đẹp.

Kết thúc phiên tòa phúc thẩm giữa ba người họ không ai nhìn mặt ai, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Không hiểu họ thấy mình được gì và mất gì sau phiên tòa nhưng vết cắt tình thân giữa họ sẽ chẳng bao giờ liền được nếu họ không hòa giải được với nhau.

 

Nguyễn Thị Nhàn -P9 VKSND tỉnh Bắc Ninh