Cuộc sống quá tất bật, nhưng có những lúc con người ta phải lắng lại suy nghĩ về chặng đường mình đã trải qua, về tương lai phía trước. Lúc này đây, trong tôi lại rộn lên kỷ niệm của những ngày tháng xưa cũ. Sau khi rời khỏi giảng đường đại học, tôi đăng kí thi tuyển công chức và may mắn được tuyển dụng vào ngành kiểm sát nhân dân, sau đó được phân công nhận công tác tại Viện Kiểm Sát nhân dân huyện Lương Tài. Vậy là sau bao tháng ngày học tập, rèn luyện, tu dưỡng nay ngành kiểm sát đã đưa tôi về với quê hương, tạo cơ hội cho tôi được góp chút sức lực nhỏ bé của mình cho quê hương  Lương Tài - mảnh đất giàu truyền thống văn hóa, bề dày lịch sử, vì thế tôi tự nhủ càng phải cố gắng học hỏi những kiến thức, kỹ năng chuyên môn nghiệp vụ, nỗ lực rèn luyện, phấn đấu hoàn thiện bản thân.

Những ngày đầu công tác, do chưa có hiểu biết rõ ràng về chức năng, nhiệm vụ của Ngành nên một “lính mới non nớt” như tôi còn gặp nhiều bỡ ngỡ từ trong suy nghĩ đến hành động. Những thứ tôi được học ở trường khác xa so với ngoài thực tế. Lý thuyết âu cũng chỉ là trên sách vở, cách hiểu và vận dụng kiến thức như thế nào lại là chuyện khác. So với cô chú có bề dày kinh nghiệm thì kiến thức trên giảng đường đại học của tôi lúc đó còn quá non nớt. Lúc ấy, trong suy nghĩ của tôi cán bộ kiểm sát chỉ đơn giản như một công chức hành chính văn phòng với những công việc đơn giản như: đánh máy, soạn thảo văn bản, đóng dấu bút lục, sắp xếp hồ sơ… Chắc hẳn các bạn - những sinh viên mới ra trường lúc đó cũng như tôi, vẫn ngây ngô với suy nghĩ chức năng của ngành là thực hành quyền công tố và kiểm sát hoạt động tư pháp mà đâu biết được sự vất vả của các hoạt động thực thi pháp luật. Ở cơ quan, các cô chú, anh chị mỗi người một tính cách, có cô thì vui tính, có chú thì điềm đạm, có anh thì nghiêm khắc, mỗi ngày vì thế mà trôi qua một cách thú vị và đầy hứng thú. Nhưng tất cả mọi người đều thân thiện, giúp đỡ chỉ bảo cho cái đứa “lơ ngơ” như tôi biết về công việc, cách làm, kỹ năng phát triển bản thân, kỹ năng cuộc sống,...Vì vậy, tuy có gặp chút khó khăn vào những ngày đầu, nhưng rồi tôi cũng dần thích nghi, hòa nhập với công việc cũng như cuộc sống nơi đây, dần dần tôi cũng nắm và hiểu sâu hơn chức năng, nhiệm vụ của ngành.



Đoàn Thị Thủy - Viện kiểm sát nhân dân huyện Lương Tài

Trải qua những công tác trong ngành và cả quá trình rèn rũa, tu dưỡng bản thân thì những công việc tưởng chừng như nhỏ nhặt thế nhưng lại là những bước chập chững tạo tiền đề cho công việc sau này. Từ cách sắp xếp hồ sơ, đóng số bút lục tôi mới được hiểu thế nào là hồ sơ kiểm sát, hiểu quy trình trong luật tố tụng hình sự, để có hồ sơ mà tôi sắp xếp ngày hôm ấy là có bao sự nghiên cứu đêm ngày, có bao chất xám, sự vất vả của Kiểm sát viên được phân công thực hành quyền công tố và kiểm sát vụ án: Chữ ký của Kiểm sát viên trong các tài liệu phản ánh sự vất vả của họ chứ không đơn giản là ký cho đủ thành phần, họ đã đêm ngày không quản giờ giấc để nghiên cứu ban hành yêu cầu điều tra thì mới có được tài liệu tôi sắp xếp như thế. Không chỉ có vậy họ phải tham gia đấu tranh trực diện với tội phạm tại các biên bản ghi lời khai, biên bản hỏi cung ….

Bảy năm không hẳn là thời gian dài nhưng nó đủ để hình thành cái gọi là kỷ niệm, kỷ niệm với ngành, với nghề, với những công việc mà tôi – người cán bộ Kiểm sát đang phải thực thi để giữ gìn sự nghiêm minh của pháp luật. Kỉ niệm đáng nhớ nhất với tôi là tại phiên tòa xét xử bị cáo Hoàng Thị A phạm tội “Môi giới mại dâm”. Bị cáo trình bày bản thân bị cáo và con bị cáo bị lây nhiễm HIV từ chồng, cuộc sống hiện tại bị gia đình và xã hội xa lánh, không có cơ hội tìm kiếm việc làm để nuôi sống bản thân và đứa con của mình, bị cáo cho rằng hoàn cảnh bị cáo quá cùng cực mới dẫn đến con đường  phạm tội. Dù hành vi phạm tội của bị cáo đáng bị trừng trị theo quy định của pháp luật nhưng với lương tâm của một con người thì xử lý một bị cáo như thế ai không khỏi chạnh lòng? Bản thân tôi cũng chỉ biết phân tích và đưa ra các lý lẽ nhằm giúp bị cáo thấy rõ tác hại do hành vi phạm tội của mình đã gây ra để giáo dục thuyết phục bị cáo hoàn lương.

Trải qua thời gian công tác tôi càng hiểu, càng thấy yêu quý, trân trọng công việc của mình. Những suy nghĩ ngô nghê dần biến mất, thay vào đó là sự hiểu biết, là lòng yêu nghề, sự tự tin, quyết tâm để trở thành một người cán bộ kiểm sát gương mẫu. Có lẽ, chỉ những người trong ngành mới hiểu thấu được sự vất vả của những ngày làm việc thâu trưa, những bữa ăn vội vàng, những buổi đêm đi khám nghiệm hiện trường. Với thân con gái, mỗi lần khám nghiệm tử thi về đêm, tôi lại run lên vì sợ. Rồi dần dần cũng thành quen, giật mình tỉnh dậy vì chiếc điện thoại reo lên gọi đi khám nghiệm cũng trở nên bình thường, trở thành chuyện cơm bữa mỗi khi vào ca trực. Đôi khi khối lượng công việc cùng một lúc dồn dập đến, tranh thủ cả ban đêm, ngày nghỉ đến cơ quan làm nhưng tôi chưa bao giờ bận tâm về điều đó, bởi tôi nghĩ hoàn thành nhiệm vụ được giao là đóng góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào việc hoàn thành nhiệm vụ chung của cơ quan.

Tôi biết những gì mình đang làm hôm nay và sẽ làm ngày mai chỉ là phần rất nhỏ bé trong xứ mệnh bảo vệ công lý của ngành nhưng tôi luôn tự hào về điều đó và coi đó như một phần cuộc sống của tôi. Những chuyện như làm việc quá giờ, xa gia đình của cán bộ kiểm sát là điều mà không phải ai cũng có thể thấu hiểu và thông cảm. Lặng lẽ làm việc, mang công lý đến cho mọi người, những điều tưởng như rất bình thường đó lại làm nên hình ảnh người cán bộ Kiểm sát giản dị mà đẹp đẽ. Bước tiếp con đường phía trước tôi thầm nhủ bản thân mình phải cố gắng khoác lên vai màu áo xanh thiên thanh đầy nhiệt huyết của thế hệ trẻ để giúp sức cho đời.

Môi trường kiểm sát không những là môi trường làm việc của tôi mà còn là trường đời dậy tôi nên người. Trường đời ấy đã dạy tôi trở thành một con người trưởng thành hơn với nhiều đức tính tốt: Nếu trước đây tôi là người ẩu thả, qua loa thì từ khi vào ngành do đặc thù công việc, mọi hành vi, quyết định của bản thân đều mang tính quyết định đến danh dự, nhân phẩm thậm chí là tính mạng của một con người nên cần thận trọng và xem xét một cách kỹ lưỡng trước khi đưa ra quan điểm đề xuất về việc quyết định xử lý một con người. Nếu trước tôi là con người e dè, nhút nhát thì giờ đây công việc đã tạo nên tôi với tính đấu tranh hơn, mạnh mẽ hơn.

Tương lai, tôi có thể phải đối mặt với nhiều khó khăn, thử thách hơn nữa, bởi lẽ trong thực tế, quá trình công tác không phải bao giờ cũng thuận lợi và suôn sẻ. Nhưng với tuổi trẻ và tình yêu của mình với nghề, lòng nhiệt huyết, sự phấn đấu của bản thân, bên cạnh tôi lại là một tập thể đoàn kết – những đồng nghiệp thân quý, luôn sẵn lòng động viên giúp đỡ tôi trong công việc tôi tin rằng mình sẽ có thể vượt qua những thử thách. Kiểm sát mở ra trước mắt tôi là hy vọng to lớn về một tương lai đầy hứa hẹn, những ngày tháng đầy thách thức đang chờ đón.

Năm mươi tám năm qua là một chặng đường lịch sử vẻ vang của ngành Kiểm sát nhân dân Việt Nam. Trải qua hơn nửa thế kỉ, được viết lên bằng bao công sức, trí tuệ, có cả sự hy sinh, tận tâm, tận lực và cống hiến hết mình của nhiều thế hệ cán bộ Kiểm sát. Tôi thấy yêu và tự hào khi được khoác trên mình “màu áo thiên thanh”, được tiếp bước ông cha viết tiếp truyền thống vẻ vang của Ngành kiểm sát trong sự nghiệp giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội.

Là một cán bộ trẻ, tôi tự nhủ với bản thân phải không ngừng học hỏi nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ, nâng cao bản lĩnh chính trị, kỹ năng nghề nghiệp để trở thành người cán bộ, kiểm sát viên "vững về chính trị, giỏi về nghiệp vụ, tinh thông về pháp luật, công tâm và bản lĩnh, kỷ cương và trách nhiệm"; trong xử lý công việc luôn ghi nhớ 5 điều mà Bác Hồ đã dạy người cán bộ kiểm sát: "Công minh, chính trực, khách quan, thận trọng, khiêm tốn" để hình ảnh người cán bộ Kiểm sát thực sự là chỗ dựa tin cậy, bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của mọi người dân. 

Đoàn Thị Thủy - Viện KSND huyện Lương Tài